Lá thư tri ân: “Những khoảnh khắc về Bệnh viện Quân y 175 thân yêu”
Lá thư tri ân với những lời chia sẻ đầy mộc mạc, chân tình, đong đầy tình yêu thương của bệnh nhân Trần Thị Thu Định gửi đến Ban Giám đốc cùng đội ngũ y, bác sĩ Khoa Ngoại thần kinh, Bệnh viện Quân y 175.

Nội dung lá thư:
Đã bảy tháng trôi qua, kể từ ngày đặt chân vào bệnh viện quân y Một Bảy Lăm để phẫu thuật u não, ngay từ khi còn nằm tại bệnh viện tôi đã có ý nghĩ sẽ viết bài để ngợi ca những cử chỉ thật cảm động của các bác sĩ, điều dưỡng, cán bộ, nhân viên của khoa Ngoại thần kinh – Bệnh viện Quân y 175. Đến nay, tôi mới hồi phục để thực hiện ý định của mình. Tôi còn nhớ như in từng khoảnh khắc một, nó cứ dần dần hiển hiện trước mắt tôi, có một nhà văn nào đó đã từng thốt lên:
“Hãy dừng lại, khoảnh khắc ơi em thật tuyệt vời!”
Và, đó chính là khoảnh khắc ở tại một bệnh viện quân đội – Bệnh viện Quân y 175 – khoa Ngoại thần kinh mà tôi đã từng mổ u não ở đó. Những ngày ấy đối với tôi là cả một chuỗi ngày đầy lo âu và buồn bã, bởi ba từ thôi: “Mổ u não” đã làm cho tôi khiếp sợ rồi.
Tôi được chỉ định ngày mổ là ngày 27 tháng 2 năm 2024 nhằm đúng ngày thầy thuốc Việt nam. Ca mổ của tôi kéo dài bẩy tiếng, sáng ngày hôm sau một số người trông rất lớn tuổi, tóc hoa râm đến bên gường của tôi và yêu cầu: “Bà giơ chân trái lên, giơ tay trái lên ạ!” và tôi đã làm theo yêu cầu của họ, rồi họ quay lại gật đầu với nhau và lúc này tôi mới biết ca mổ của mình đã thành công, có nghĩa là tôi đã được cứu sống và sau này tôi mới biết là mình không bị di chứng gì sau đó. Về nhà dưỡng bệnh tôi nhờ cháu đang làm ở ngành y rửa vết thương, nó cứ khen mãi là “vết mổ được khâu quá đẹp”, nó còn bảo: “Các Bác sĩ ở bệnh viện này mổ siêu quá!”
Một điều rất ngạc nhiên và rất đỗi ngạc nhiên: đây là bệnh viện quân đội nhưng trong thời gian nằm mổ và điều trị tôi không hề nghe thấy một khẩu lệnh hay mệnh lệnh nào của các y, bác sĩ, điều dưỡng đối với bệnh nhân, mà chỉ thấy những lời nói ân cần đầy thiện cảm. Mỗi khi đến khám và điều trị các cháu ấy nói rằng : “Bà làm ơn cho con mượn cái tay ạ !” họ lấy máu, đo huyết áp…vv… Đến khi tôi khỏe hơn tôi đùa lại mấy cháu: “Mượn tay rồi có trả không? Chưa có nơi nào mượn nhiều như ở đây nhé”. Vậy mà lòng tôi lại ấm áp vô cùng, tôi khỏe lên từng ngày cũng một phần là nhờ những lời nói và cử chỉ thân thiện ấy của họ.
Nói đến đội ngũ bác sĩ ở đây thì khỏi phải nói nhé, họ vừa trẻ, vừa giỏi lại rất đỗi đẹp trai nữa, đúng là soái ca đậm chất ngôn tình, đẹp trai như vậy lại là bác sĩ nữa, đúng là đỉnh của đỉnh mà. Hàng ngày họ đến thăm hỏi tình hình sức khỏe, tiến trình phục hồi sức khỏe sau mổ của bệnh nhân, mỗi ngày là một Bác sĩ khác nhau, họ giống nhau là đều ân cần chỉ bảo, trao đổi với bệnh nhân những điều cần thiết trong việc điều trị, họ đều là những chàng trai đầy nhiệt huyết với trình độ chuyên môn cao của một bác sĩ, cách giảng giải, trao đổi dễ hiểu như một nhà giáo cộng với sự uyên bác, đẹp trai một cách lãng tử…. Tất cả đều nói lên họ chính là các Bác sĩ khoa ngoại thần kinh của Bệnh viện Quân y 175.
Bên cạnh các chàng trai ấy là các cô gái xinh tươi, dịu dàng, dễ thương, dễ mến, họ là các y tá, điều dưỡng của khoa ngoại thần kinh. Vâng, họ là những con người tử tế nhất mà tôi đã từng gặp trong cuộc đời này. Các cô gái ấy – tôi nghĩ họ là những nàng tiên áo trắng, xinh như mộng và rất thơm, mỗi cô có một mùi thơm đặc trưng khi họ đế gần để tiêm, truyền nước hoặc lấy máu, cô thì có mùi thơm của hoa lavendor, cô thì mùi thơm của hoa oải hương và mùi thơm của các loài hoa khác nữa….Nhưng trên hết vẫn là tính cách, nhân cách của một con người hay nói đúng hơn là lương tâm của một người thầy thuốc – đó chính là tình yêu thương đồng loại.
Trong lúc thăm khám, nét mặt của họ cũng vui vẻ chào hỏi bệnh nhân. Bên cạnh đó, họ cũng biểu lộ sự đồng cảm với bệnh nhân đang đau đớn. Có một lần, cách tôi hai gường có một bệnh nhân giật hết dây truyền và ống kim tiêm ra khỏi người. Sáng hôm sau, một cô điều dưỡng đến để truyền nước cho bệnh nhân đó vừa làm cô vừa nói: “Con xin lỗi ông, ông chịu khó để con truyền nước cho ông chóng khỏi bệnh nhé”.
Tôi nằm bên này chứng kiến hết và chảy nước mắt vì cảm động, rõ ràng là lỗi của ông cụ, nhưng cô gái chỉ nghĩ rằng nói làm sao cho ông đồng ý lắp kim vào để truyền nước, còn không cần biết ai đúng ai sai. Tôi đánh giá cao về lời nói và hành động của cô gái đó, đúng là: Lương y như từ mẫu. Những cô gái này tuổi đời còn rất trẻ, họ trinh nguyên và trong trắng lắm, bởi khi họ làm việc với tất cả nhiệt huyết, chuyên môn, thì không hè gợn chút vụ lợi gì, họ không hạch sách hay đòi hỏi gì, họ cứ như những con ong chăm chỉ cần mẫn làm việc.
Với kinh nghiệm của một người đã từng trải qua nhiều bệnh viện cùng với đã sống trên hai phần ba cuộc đời và tôi mới khẳng định rằng: Họ là những người tử tế nhất trong những người tử tế…Tôi trộm nghĩ mình mà còn con trai chưa vợ thì nhất định phải tuyển một trong những cô gái này về làm dâu. Còn ai mà muốn tìm vợ thì hãy nhớ một địa chỉ đáng tin cậy này nhé: Đó là các cô gái của khoa ngoại thần kinh – Bệnh viện 175.
Một điều mà tôi không hiểu được là làm sao bệnh viện đó lại tuyển được toàn gái xinh, trai đẹp, họ là những con người được hội tụ cả về vẻ đẹp tâm hồn lẫn cái chất bên trong lại còn cả hình thức bên ngoài nữa – Đúng là tốt gỗ lại tốt cả nước sơn !
Ở đời, nợ cái gì thì trả cái đó. Ví dụ như: Nợ đời thì trả đời, nợ tình thì trả tình, nợ tiền thì trả tiền. Nhưng còn một thứ không thể nào trả được – đó là nợ ân tình….Và tôi, chính tôi đã nợ các cháu y, bác sĩ, điều dưỡng ở khoa Ngoại thần kinh cái ân tình đó…
Chính điều đó thôi thúc tôi viết về những hình ảnh đẹp của các cháu mà ngày tôi còn nằm mổ và điều trị ở khoa Ngoại thần kinh – Bệnh viện quân y 175. Tôi sẵn sàng ban tặng cho các cháu những lời có cánh và những lời tốt đẹp nhất, bởi các cháu xứng đáng được như vậy và hơn thế nữa – các cháu đúng là chất của bộ đội cụ Hồ.
Một bệnh viện đông nhân viên và bệnh nhân như thế, công việc chồng chất công việc mà guồng máy vẫn hoạt động một cách trơn chu và rất hiệu quả. Bởi họ có một đội ngũ cán bộ, nhân viên vừa hồng lại vừa chuyên. Vâng, một điều không thể phủ nhận được đó là sự quản lý, chỉ đạo tuyệt vời của ban lãnh đạo khoa Ngoại thần kinh, dưới sự chỉ đạo của cấp ủy Đảng và Ban lãnh đạo của Bệnh viện Quân y 175. Bên cạnh việc quản lý về chuyên môn đồng thời họ đã kết hợp giáo dục con người cả về ý thức, phẩm chất của người thầy thuốc Việt nam. Vì vậy, mỗi một thành viên trong các khoa đều có tính tự giác, lòng tự trọng và không ngừng học hỏi vươn lên trong qua trình công tác của mình. Chính vì thế mới tạo nên được thành quả của ngày hôm nay.
Sở dĩ Bệnh viện Quân y 175 là một bệnh viện có uy tín trong các bệnh viện của cả nước và đã được người dân tin cậy đến để khám, chữa bệnh thì trước hết phải kể đến đội ngũ y, bác sĩ, điều dưỡng trong các khoa, chính họ đã làm nên thương hiệu của Bệnh viện Quân y 175. Bởi họ là những người trực tiếp tiếp xúc với bệnh nhân, mọi cử chỉ, hành động của họ đều nằm trong tầm mắt của bệnh nhân – và họ là những người nhận xét, đánh giá chính xác nhất.
Cũng vậy, một người mẹ gởi con của mình đến trường mầm non, họ chỉ cần biết cô giáo trực tiếp dạy con họ như thế nào, chứ họ không cần biết hiệu trưởng là ai. Điều đó lại càng thấy rõ trong một bệnh viện, những người quan trọng nhất đối với một bệnh nhân không là ai khác chính là các y, bác sĩ, điều dưỡng.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận được vai trò đặc biệt quan trọng của người quản lý, họ chỉ đạo việc xây dựng cơ sở vật chất làm sao để đáp ứng với nhu cầu của của bệnh nhân trong thời kỳ kinh tế nước nhà ngày càng phát triển. Quản lý về chuyên môn như ban lãnh đạo đã kịp thời cho các bác sĩ đi tu nghiệp nước ngoài để tiếp cận những chuyên môn hiện đại của các nước tiên tiến trên thế giới. Bên cạnh đó họ đã xác định con người là nhân tố quyết định của mọi thành công, nên họ rất chú trọng đến việc quản lý về con người…Một thành công không thể thiếu ba yếu tố – Đó là: Thiên thời, địa lợi, nhân hòa mà Ban lãnh đạo Bệnh viện Quân y 175 đã làm được điều đó.
Trước khi dừng bút, tôi muốn nói một điều rằng tất cả những vấn đề tôi viết ở đây là những điều tai nghe, mắt thấy trong thời gian nằm và điều trị ở nơi này, nó xuất phát từ trái tim chân thành của tôi và các cháu chính là cầu nối từ trái tim đến trái tim của người làm ngành y đến với bệnh nhân.
Tôi viết lên những lời chân thật này, trước hết là bày tỏ lòng cảm ơn đến các y, bác sĩ, điều dưỡng khoa Ngoại thần kinh, sau đó cảm ơn bệnh viện quân y Một Bảy lăm đã cho tôi làm lại cuộc đời lần thứ hai.
Cuối cùng kính chúc bệnh viện quân y Một Bảy Lăm: “Thành công, thành công, đại thành công” trong những ngày sắp tới.
Pleiku, tháng 9 năm 2024
Cựu Giáo viên – Trường Cao đẳng sư phạm Gia Lai
Bà Trần Thị Thu Định
Ban Truyền thông & Marketing